Bài Viết Blog

Đức Chúa Trời có một Danh Xưng ?....Rất nhiều là đằng khác!

Tác giả: Timothy Mackie

Bạn đã bao giờ đọc Kinh Thánh, đặc biệt là Cựu Ước, và nghĩ rằng Chúa có vẻ được gọi bằng rất nhiều tên? Ai là Đức Chúa Trời, Đấng Sáng Tạo, Đấng Thấu Biết, Đấng Tể Trị, Đấng Cứu Rỗi, Đấng Cứu Chuộc, và Thiên Sứ của Chúa Trời? Điều gì đã xảy ra với Ba Ngôi đơn giản: Chúa Cha, Chúa Con, và Đức Thánh Linh? Thực ra có hàng tá các cách mà người Y-sơ-ra-en gọi Chúa, và có rất nhiều trong số đó được bày tỏ cho chúng ta trong Sáng Thế Ký và phần còn lại của bộ Tô-ra. Những tên gọi này có thể sẽ gây một chút rối trí cho những ai không biết tiếng Hê-bơ-rơ cổ. Vì thế, chúng tôi nghĩ mình có thể cố hết sức để gỡ cái cái mớ bòng bong thú vị này và cho các bạn thấy tại sao việc hiểu những tên gọi cổ của Đức Chúa Trời lại quan trọng.

Con Người, Địa Điểm, và Thời Gian

Nếu bạn đọc blog tuần trước của chúng tôi về "Sáng Thế Kí và Thiên Văn Học Cổ Đại", bạn có thể thấy việc hiểu về con người, địa điểm và thời gian trong hoàn cảnh văn hóa cổ đại trong Kinh Thánh lại quan trọng với việc hiểu chính xác điều gì đang diển ra trong một câu chuyện Kinh Thánh. Nói các khác, khi Chúa tỏ mình cho con người, Ngài làm vậy trong chính ngôn ngữ, hiểu biết và hoàn cảnh văn hóa của những con người cụ thể đó. Để hiểu tầm quan trọng của Kinh Thánh trong thời đại của chúng ta, chúng ta phải hiểu ý nghĩa cổ xưa của những lời này trong thời đại của chúng. Những tên gọi của Đức Chúa Trời trong Sáng Thế Ký có liên hệ với những cách mà người Cận Đông Cổ Đại nghĩ về những vị thần. Như chúng ta sẽ thấy, những tên gọi được gán cho Chúa là một lời đáp trả cho những ý tưởng tôn giáo của người Ca-na-an (một nhóm người cổ đại), và một cố gắng để hướng sự chú ý của họ về với Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-en.

El or Elohim - Chúa Trời hay Đấng Tạo Hóa

Trong vòng những dân tộc láng giềng của người Y-sơ-ra-en, họ nhắc đến vị Chúa quyền năng nhất với cái tên "El", nhưng từ này thực ra không phải là một tên gọi, nhưng là một từ trong tiếng Xê-mít cổ, một chức danh của "thần". Nó có thể có trong tên gọi của rất nhiều thần, nhưng vị thần tối cao của tất cả được xưng một cách đơn giản là "El", nghĩa là "THẦN". Trong Cựu Ước, từ Hê-bơ-rơ phổ biết nhất cho Chúa Trời là "Elohim" - "Đấng Sáng Tạo", được dùng hơn 2000 lần để nói đến Chúa Trời của Y-sơ-ra-en, và có một số lần dùng để chỉ đến một số thần khác. Bạn có thể thấy cấu tạo của từ "Elohim" chính là dạng dài hơn của "El". Người Y-sơ-ra-en cũng dùng từ "El", nhưng chủ yếu được tìm thấy trong những bài thơ trong Cựu Ước. Vì cả hai từ El và Elohim đều được dịch sang là "Chúa Trời", nên bạn sẽ không thấy sự khác biệt, trừ khi bạn đọc trong tiếng Hê-bơ-rơ.

Có rất nhiều biến thể của El, như là "Elo'ah" (một biến thể trong tiếng A-rập) hoặc "El Elyon", nghĩa là "Chúa Trời Tối Cao" (xem Sáng Thế 14:18), hoặc "El Shaddai", nghĩa gần nhất là "Đức Chúa Trời quyền năng" (xem Sáng Thế 17:1). Vì vậy, khi mà người Y-sơ-ra-en đã sử dụng những danh xưng của những dân tộc Ca-na-an láng giềng, họ không tin những thần của những dân tộc đó là Đấng Chân Thần. Thực ra họ tin rằng tất cả những từ này đều chỉ đến Đức Chúa Trời, Đấng tỏ mình cho Áp-ra-ham và Môi-se- và vị Chúa này có một tên gọi.

Nếu bạn muốn nhận bản tin khi chúng tôi có video mới,
xin hãy nhấn đăng ký vào ô bên dưới.

Yahweh - Đấng Tự Hữu Hằng Hữu

Hãy nhớ rằng, trong Tiếng Việt và trong Tiếng Hê-bơ-rơ, từ "Chúa" (El hay Elohim) không phải là một tên gọi, mà là một chức danh chung cho một vị thần và có thể áp dụng cho những thực thể tâm linh khác. Không một người Y-sơ-ra-ên cổ đại, Chúa Giê-xu hay Cơ Đốc Nhân sơ khai tin rằng Đức Chúa Trời của họ là thực thể tâm linh duy nhất tồn tại. Có rất nhiều thực thể như vậy, những đấng thấp hơn Đấng Chân Thần vì họ được tạo ra, chứ không phải là Đấng Sáng Tạo. Nhưng họ vẫn là những thực thể có thật, vì thế mà họ được gọi là "Elohim", hay "chúa" trong Cựu Ước (xem ví dụ trong Sáng Thế 35:2, Giô-suê 24:2, Thi Thiên 136:2). Ví dụ, ở phía Bắc Y-sơ-ra-en  có những người Sy-ri-an cổ sinh sống, và cị thần tối cao của họ gọi là "Ba-an" (được biết nhiều trong câu chuyện về Ê-sai, xem 1 Các Vua 18), hoặc những người Mô-áp ở phía Đông tôn thờ Kê-móc (xem 1 Các Vua 11). Nhưng, người Y-sơ-ra-en đã rất đặc biệt theo cái cách mà họ trung tín với một vị thần Đấng không được gọi tên hay tôn thờ ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới cổ đại. Vị Chúa này tên là "Yahweh" (có thể từ gốc là "Yahuwah"). Danh xưng này đã được bày tỏ đầu tiên cho Môi-se theo Xuất Ai Cập Ký 3:12-15, và những câu truyện về Áp-ra-ham trong Sáng Thế Ký làm điều này sáng tỏ hơn rằng đây chính là Đức Chúa Trời  mà Áp-ra-ham gọi là "El" hay "el-Elyson", và những tên khác. Tên gọi này có nghĩa là "Người sẽ ở đó", sẽ làm  bạn quay cuồng một chút. Đây là cái tên đầu thích hợp cho Đấng Sáng Tạo của mọi vật, một tuyên bố đầy ý nghĩa rằng Vị THẦN này chính là Đấng tể trị cuối cùng của mọi vật, Đấng không có khởi đầu và kết thúc.

Giê-hô-va - Đức Chúa Trời Hằng Hữu Tự Hữu

Về sau trong lịch sử Y-sơ-ra-ên (khoảng thế kỷ tứ 3 hoặc thứ 2 TCN), người ta dừng việc kêu lớn danh của Yahweh, như một sự thành kính. Vì vậy khi gặp phải chữ "Yahweh" trong kinh thánh, họ sẽ không nói "Yahweh", nhưng thay bằng một từ trong tiếng Hê-bơ-rơ cho "Chúa Trời", là "Adonai". Một thời gian lâu sau, vào thế kỷ thứ 6 và thứ 7 SCN, những người chép sử Do Thái đã nghĩ cách làm một sự nhắc nhớ rất hay cho người đọc về việc không gọi tên đó. Họ viết tên của Yahweh trong kinh thánh là (YHWH), nhưng lại ghép những nguyên âm của từ "Đức Chúa Trời", hay adonai. Kết quả trong tiếng Hê-bơ-rơ là một từ lai "yehovah" (Giê-hô-va), là một từ không có nghĩa trong tiếng Hê-bơ-rơ mà người Y-sơ-ra-en từng nói. Điều trớ trêu là, tất nhiên, khi những người Cơ Đốc Nhân Âu Châu học tiếng Do Thái sau này không biết rằng đó không phải là danh xưng thánh, thật sự, vậy nên cái tên "Giê-hô-va" du nhập vào lịch sử Cơ Đốc Nhân và tồn tại đến ngày nay.

Yahweh có nghĩa là
Người sẽ ở đó

Những còn những cái tên khác?

Đức Chúa Trời bạn tìm thấy trong Cựu Ước không khác so với Chúa được bày tỏ qua Chúa Giê-xu trong Phúc Âm, và cũng là Chúa mà Phao-lô nói đến trong Tân Ước. Tuy nhiên, người Hy Lạp và Rô-ma mà họ tiếp xúc có rất nhiều những ý tưởng khác nhau về những vị thần, đó chính là lý do tại sao bạn tìm thấy rất nhiều những chức danh và danh xưng cho Chúa Trời trong Tân Ước (phát âm trong tiếng Hy Lạp là "theos"). Cũng giống như các trước giả Cựu Ước tất cả đều công bố rằng tất cả những chức danh cho "Chúa Trời" đều để chỉ đến một Đấng Chân Thần là "Yahweh", những sứ đồ viết Tân Ước tin rằng Chúa Giê-xu là bản thể vật lý của chính Đức Chúa Trời. Đó chính là lý do tại sao họ nói về Chúa Giê-xu nhiều như vậy. Niềm tin của họ là Đức Chúa Trời Đấng tỏ mình cho Áp-ra-ham và Môi-se, Đức Chúa Trời được biết đến với rất nhiều danh xưng trong Cựu Ước, đã được tỏ ra một cách hoàn hảo trong sự sống, sự chết, và sự sống lại của Chúa Giê-xu, Đấng Được Chọn. Đối với họ, không có một Đức Chúa Trời nào mà chúng ta có thể biết ngoài Chúa Giê-xu. Trong Ngài, tình yêu thương và sự thương xót và lẽ công chính của Yahweh Đấng Chúa Trời Sáng Tạo đã trở nên con người để chúng ta có thể nghe và chạm vào Người, và thật sự biết Người.